Explore
Feeds (atom)

hồng xiêm

One minute of reading 347 words – 25 December 2011
Tiếng Việt (Vietnamese) – original version

Nhà bà nội tôi có một cây hồng xiêm, đó là niềm vui của tuổi thơ. Cây hồng xiêm không cao lắm, nhưng cũng đủ tỏa bóng mát và ra quả sum suê. Cây có một cái chạc dài, có thể nằm trên đó mà ngủ trưa được. Dưới gốc cây ấy, chúng tôi chơi chi chi chành chành, chơi ô ăn quan, chơi trò vẽ vòng tròn trên đất rồi giấu đồ trong đấy, che thật khéo để đứa khác không đoán ra được.

Với trẻ con nhà quê, vốn hiếm khi có kẹo bánh, thì quả hồng xiêm có một sức hấp dẫn thật kì diệu. Hầu như ngày nào chúng tôi cũng trèo lên cây, tìm những quả cương để dấm. Thỉnh thoảng, nếu may mắn, chúng tôi sẽ gặp những quả chín cây, thường là chim đã ăn một nửa. Khi vặt quả, nhựa hồng xiêm sẽ dây ra quần áo nếu không để ý (mà trẻ con đâu có để ý). Nhựa hồng xiêm cũng dính lắm, mà đâu có hề chi! (nhựa hồng xiêm cũng có lợi lắm, nó có thể dùng để nối những đoạn băng cassette bị đứt trong những băng nhạc Chế Linh, Tuấn Vũ của chú tôi).

Quả hồng xiêm sắp chín được dúi trong những đống rạ để dấm. Đó là một cách dấm thật thú vị, gần như một trò chơi vì bạn phải nhớ mình dúi vào chỗ nào trong cái đống rạ chỗ nào cũng như nhau vậy. Tôi cũng không rõ từ đâu & ai chỉ cho cách dấm đó. Có lẽ đó là kinh nghiệm của trẻ con từ muôn đời truyền lại! Những đứa trẻ con ham ăn lâu lâu lại thò tay vào lôi hồng xiêm của chúng ra để nắn xem đã chín chưa. Nhiều khi, quả hồng xiêm nũn ra vì nắn nhiều hơn là vì chín, khi ăn nhựa sẽ ra đầy miệng, mà có hề chi!

Cây đã chặt lâu rồi, bà tôi cũng mất lâu rồi. Hôm nay, ngồi ăn sapô tự nhiên nhớ lại.